Tôi tên là Khương Lâm, là sinh viên ngành mỹ thuật, đáng tiếc là năm 3 đại học, bố tôi mắc 1 căn bệnh nặng, bỏ rất nhiều tiền chữa chạy nhưng cũng không khỏi. Vì thay bố trả nợ nên tôi chỉ có thể bảo lưu việc học về nhà, tiếp tục nghề cũ của nhà tôi - mở một tiệm vòng hoa.
Người có tiền bây giờ ấy mà, làm đám tang cũng rất biết chi tiền, cửa hàng vòng hoa của tôi kinh doanh cũng
khá rộng,
không chỉ
làm vòng hoa, còn làm người giấy, nhà giấy. 2 năm nay còn làm thêm cả iphone giấy, laptop giấy.... kiếm tiền cũng khá ổn.
Những người đến mua người giấy, thường sẽ yêu cầu vẽ mặt idol vào, ví dụ như.............vì tôi là sinh viên mỹ
thuật
nên vẽ rất
tốt,
mặt
idol mà vẽ y
như đúc
vậy.
Có nhiều
khách hàng thường
quay lại
cảm ơn
tôi, bảo
các cụ
báo mộng
nói rằng
người
giấy
tôi đốt
gửi
xuống
rất
vừa
ý, còn đưa
tôi phần
tạ lễ.
Tất nhiên cũng có người đến gây sự quấy rối, hôm trước có người đến nói ipad giấy tôi làm ko đưa anh ta dây sạc, bố anh ta báo mộng bảo không dùng được, lại đòi đập phá tiệm, tôi đành làm miễn phí cho anh ta cái laptop Apple giấy,
đây
mới
coi như
xong chuyện.
Tối nay, nhìn nhìn đồng hồ thấy đã 9h rồi, cũng đến lúc đóng cửa rồi. Người làm nghề này như chúng tôi ấy mà, một khi đã qua 9h tối thì sẽ không được nhận đơn nữa,bởi vì người đến mua đồ có thể không phải là người sống.
Cửa còn chưa kịp đóng, một chiếc xe màu rượu vang phi nhanh đến dừng trước cửa tiệm tôi, vừa liếc nhìn, là xe Maserati, đây
tuyệt đối
là người
có tiền !
Xuống xe là một người đàn ông trung niên mặc vest, hỏi : “Đây là tiệm vòng hoa nhà họ Khương à?”
Tôi gật gật đầu, ông ta nói : “tôi muốn làm cả bộ, cô có thể làm xong trong 3 tiếng
ko?”
Tôi có chút bị làm khó, làm 1 bộ, là bao gồm : nhà giấy, người giấy, đồ dùng trong nhà,...... tất
cả đồ
mà người
sống
dùng đều
phải
làm, 3 tiếng
đồng
hồ căn
bản
là làm không xong được.
“Tôi trả gấp 3 giá tiền.” - Người đàn ông nói - “Những đồ vật khác có thể lấy luôn hàng có sẵn trong tiệm, nhưng người giấy thì bây giờ phải làm.”
Gấp 3 giá tiền ? Tất nhiên tôi nhận ! Tôi mang dụng cụ ra, bắt đầu làm người giấy, làm xong viền của hình người giấy, cũng nên vẽ mặt rồi, tôi bèn hỏi ông ta : “Ngài muốn
vẽ mặt
của
ai?” “Mặt
cô là được
rồi.”
- ông ta đáp.
“Này sao mà được chứ? Tôi làm không nổi. Làm gì có chuyện tự đem mặt mình vẽ lên mặt người giấy, rất xui xẻo.” “Tôi trả 10 vạn (340tr)” - ông ta nói.
10 vạn! Tôi động tâm rồi, có 10 vạn này có thể trả sạch nợ cho bố, lúc đó tôi có thể tiếp tục đi học.
“Ông thật sự trả 10 vạn?” - tôi có chút ko tin hỏi.
Người đàn ông này rất sòng phẳng, hỏi thẻ ngân hàng của tôi xong, tại chỗ liền chuyển cho tôi 10 vạn. Nhận được tiền, tôi rất cao hứng, mặc kệ cái khỉ gì kiêng kị với không kiêng kị, rất nhanh liền vẽ mặt mình lên mặt người giấy, còn tiện thể vẽ đẹp hơn chút nữa.
Thường thì mấy cái người giấy này đều là vẽ quần áo gợi cảm sexy, giờ tôi tự vẽ mặt mình lên lại cảm thấy có chút xấu hổ, liền vẽ thêm cái váy, nhìn vào cũng
rất
gợi
cảm,
nhưng
cũng
rất đẹp
mắt.
Tôi làm người
giấy
rất
vui vẻ,
mà khách hàng cũng rất hài lòng.
Thường thì người giấy sẽ làm 1 đôi, nhưng ông ta bảo không cần nên tôi gọi một chiếc xe tải, gửi tất cả đồ đến địa chỉ mà ông ta đưa cho.
Làm xong cũng 12h, tôi dứt khoát ngủ luôn ở cửa hàng. Không biết tại sao mà tôi cứ có cảm giác mơ mơ màng màng mà đi ra ngoài, không biết đi
bao lâu liền đi đến
trước
một
căn
biệt
thự.
Căn biệt thự đó rất sang trọng, có bãi cỏ và một vườn hoa, tôi không làm thế nào lại bước vào trong đó. Bên trong biệt thự mọi thứ đều rất sang quý, so-pha, giường....
vừa
nhìn là biết
rất đắt
rồi,
toàn mấy
chục
vạn
cả....
Đột nhiên có 2 cánh tay duỗi
ra, từ đằng
sau mà ôm chầm
lấy
tôi. Tôi cảm
giác có 1 người đàn
ông đứng
sau lưng
mình, kề cạnh
tai tôi thì thầm
: “Cô là người
mà bọn
họ
mang đến?
Tốt
lắm,
tôi rất
hài lòng.”
Thân nhiệt người đàn ông đó rất lạnh, tôi xoay người vừa nhìn, chu choa mạ ơi,
đẹp
zai quáaaaa!!! Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai đẹp trai như vậy, nhất định là đang mơ ngủ rồi, nếu là hiện thực thì làm gì có người đẹp trai như vậy chạy đến ôm tôi chứ.....
Tôi lớn lên cũng coi như ưa nhìn, nhưng nhà tôi làm vòng hoa nên người
khác cũng
không muốn
chơi
cùng tôi, kể cả
có nam sinh nào có ý với tôi rồi, vừa nghe nhà tôi làm nghề này thì cũng....... sau này tôi cũng
làm người
giấy,
nên đàn
ông lại
càng không thèm để ý....
Đã là nằm
mơ
thì tôi cũng
không để ý
nhiều
làm gì, nhéo nhéo mặt anh ta, nói : “Này anh trai, anh lớn
lên thật
là đẹp
trai quá đi à~”
Anh ta cười cười, cười lên lại càng đẹp trai, lông mi anh ta rất dài... tôi còn chưa
nhìn đủ
thì đã
bị
anh ta ôm công chúa nhấc lên rồi...
Tôi có chút xấu hổ, nhưng vừa nghĩ đây là nằm mơ,xấu hổ được cái mẹ gì chứ ? Tôi cũng 23 tuổi rồi, qua 2 năm nữa cũng thành bà cô rồi, mơ mộng xuân thì có làm sao ? Lại
nói anh ta đẹp
trai như vậy,
idol có khi còn không đẹp bằng, giấc mơ thế này không phải ngày nào cũng gặp được đâu ![]()
“Bắt đầu từ hôm nay, cô là sủng vật của tôi.” - giọng anh ta rất hay, trầm thấp từ tính, tôi trả lời qua quýt rồi ôm chặt eo anh ta.
Lúc tôi tỉnh dậy đã là sáng hôm sau, tôi vỗ vỗ mặt, không nghĩ lại mơ thấy cái giấc mộng kiểu này, đáng tiếc, giá mà ở thực tại mà tôi có anh người
yêu đẹp
trai như
thế
thì tốt
biết
mấy.
Tôi đi vệ sinh cá nhân, nhìn qua gương phát hiện mình đẹp lên ? Da trắng hơn, mắt hình như cũng to lên một chút, mỡ trên bụng cũng biến mất kha khá. Ngày trước
tôi cũng
có vòng eo con kiến đấy, nhưng mà bây giờ thi không ![]()
Tôi có chút đắc ý, giờ mà lại gầy đi một chút thì thành người mẫu cũng nên ![]()
Nhưng mà tôi cảm thấy hơi đau ở bụng dưới, chả lẽ là rụng dâu à?
Tôi cũng không để ý lắm, như ngày thường mở cửa tiệm buôn bán làm ăn. Không nghĩ đến là buổi tối vừa nhắm mắt ngủ, lại mơ thấy căn biệt thự kia cùng anh đẹp trai.
Ngày thứ 2, nhìn qua gương tôi lại thấy mình đẹp lên rồi ? Không lẽ mộng xuân giúp tăng nhan sắc à?
Tôi tận hưởng nó, xong, đột nhiên thấy trên cổ có dấu vết màu đỏ, lại nhìn xuống dưới, phát hiện trên người khắp nơi đều có vết đỏ này, nhất là ở ngực, rất rất nhiều, trên đùi còn có thêm vết xanh tím.
Sao lại thế này ???
Tôi chưa ăn thịt heo thì cũng nhìn thấy heo chạy, trách không được tôi lại thấy căn biệt thự đó quen như vậy, đó không phải là căn biệt thự giấy mà tôi làm sao ? Cái này là theo phong cách nước
ngoài làm, giá tận 3000 tệ, để trong tiệm cũng rất lâu mà không bán được, sau đó bán cho người đàn ông đi xe Maserati kia.
Khoan!!! Đồ dùng trong nhà không phải là đều do tôi làm à? Còn có váy mà tôi mặc
trong mộng
là vẽ
cho người
giấy
mà...?
Tôi gặp quỷ rồi ?
Tôi bị doạ cho ra 1 thân mồ hôi lạnh, lập tức đi tìm địa chỉ mà người đàn ông kia để lại, bắt taxi chạy qua. Đó là một nghĩa trang tư nhân được xây dựng vô cùng xa hoa, còn có 2 con sư tử đá ở
ngoài.
Tôi tìm được một bia mộ, vừa nhìn, doạ tôi suýt ngất cmnl, trên tấm bia có một tấm ảnh, trong ảnh là một thanh niên trẻ tuổi, không phải là anh đẹp trai tôi mới gặp 2 hôm trc sao ? ![]()
Trên mộ ghi : Chu Vũ Hạo, sinh năm 1990, mất năm 2015.
Anh ta chết được 1 năm rồi !
Đột nhiên tôi cảm thấy người trên bức ảnh nhìn tôi như có như không cười cười, tôi bị doạ đến nỗi vội vã đứng dậy, chạy nhanh mà ko dám quay đầu
lại.
Tôi không dám qua cửa tiệm nữa mà đi thẳng về nhà, vô lực nằm trên ghế so-pha. Tôi làm cái nghề
này 2 năm
rồi,
cũng
từng
người
bảo
tôi vẽ mặt
người
sống
lên người
giấy,
đó
là 1 đôi
vợ
chồng
trẻ,
vừa
cưới
không lâu thì anh chồng bị tai nạn qua đời, cô vợ mỗi đêm đều mơ thấy chồng mình, bảo không nỡ để vợ 1 mình, nên muốn đưa cô vợ đi.
Cô vợ bị doạ sợ, người già trong nhà cô ấy cũng gọi là hiểu nghề, liền mang cô ấy đến tìm tôi, bảo tôi theo dáng vẻ cô ấy mà làm người giấy, vẽ mặt cô ấy lên, sau đó ở sau lưng người giấy vẽ tên và ngày sinh của
mình, sau đó đem
đốt
trên mộ của
chồng
mình, để
cho người
giấy
này thay cô ấy
bầu
bạn
với
chồng.
Cái chuyện dùng người giấy thay người sống thì tôi nghe nhiều rồi, chỉ là người sông thay người giấy thì chưa bao giờ nghe qua, đây cũng là lần đầu nghe thấy.
Đột nhiên nghe thấy tiếng động ở phòng ngủ làm tôi giật hết cả mình, không lẽ nam quỷ trong mộng kia đến rồi ? Hay là trộm nhỉ ?
Tôi nơm nớp lo sợ hỏi : “Ai?”
Cừa phòng vừa mở, một thân hình đàn ông gầy gò bước ra, tôi ngạc nhiên hỏi : “Hùng Duệ? Sao anh lại ở đây?”
Hùng Duệ là anh họ tôi, mẹ anh ta và mẹ tôi là chị em ruột, tên anh họ này của tôi không học không hành, sau khi học xong cấp 2 cũng bỏ học luôn, suốt ngày cũng lũ côn đồ xã hội sống vất vưởng lang thang.
Trong tay anh ta cầm cái thẻ ngân hàng, tôi vừa ngạc nhiên vừa tức giận : “Anh cầm thẻ ngân hàng của tôi làm gì ?”
Hùng Duệ vội vội vàng vàng lôi kéo tôi rồi nói : “Khương Lâm, anh đi vào đường cùng rồi, em giúp anh đi, cho anh mượn 10 vạn.”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét